Dong Bang Shin Ki Forum
Annyeong~

Chào mừng bạn đến với forum chúng tôi.Chúc bạn có 1 ngày vui vẻ và làm quen được nhiều bạn nhé^^!

Dong Bang Shin Ki Forum

동방신기 Rising Gods of the East
Trang ChínhPortalGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [one- short][PG- 13]Reminiscence - Kí Ức ( yunjae) [Complete]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
PinkyvaYunho
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 373
DBSK's Won : 460
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: [one- short][PG- 13]Reminiscence - Kí Ức ( yunjae) [Complete]   Mon Jul 26, 2010 2:02 pm

NAME: REMINISCENCE- KÍ ỨC
AUTHOR: ANEELENIFFUM
TRANSLATOR: BALLOON_GA, KAZE
EDITOR: SHUZHENG
ORIGINAL LINK: http://aneeleniffum.livejournal.com/51817.html
DISCLAIMER: DBSK IS NOT MINE T______T( but nothing’s imposible ) )
CATEGORY: TRAGEDY, ROMANCE, AU
PARING: YUNJAE ^^
RATING: PG- 13
SUMMARY: Loosely based on A Moment to Remember, it
is a brand new day for Kim JaeJoong but it is just another day for Jung
YunHo. But he sticks to JaeJoong's side, come what may.

LENGTH: ONE- SHORT
STATUS: FINISHED.

Được sự đồng ý của Bóng (BALLOON_GA)



Link ở DBFic : http://dbfic.net/forums/showthread.php?t=69

Chapter [số] 1
Translator(s): KAZE
Editor(s): SHUZHENG


Gío thổi dịu dàng làm sao như đang xoa dịu những tâm hồn đang sống. Mặt
trời vừa rực rỡ, vừa ấm áp, tưởng chừng mang lại sự sống cho vạn vật
được chiếu sáng. Chim chóc bay lượn ngân nga một giai điệu vừa lạ vừa
quen với những ai đang lắng nghe. Đó là một trong những ngày đem lại cảm
giác về sự hạnh phúc, nơi mà mọi thứ trở nên thật hoàn hảo.

Những tia nắng , qua tấm màn đang rung rinh theo cơn gió nhẹ thổi vào
trong phòng, khẽ khàng hôn lên gương mặt ,đánh thức Jaejoong. Cậu hé
nhìn qua mí mắt nặng trĩu và nhận ra nơi mình đang ở toàn màu trắng,
thật sự rất trắng.Ga trải giường màu trắng, những bức tường trắng, cả
rèm cửa cũng trắng. Chỉ có cái áo sơ mi màu xanh da trời cậu đang mặc
là tương phản với tất cả. Cậu không biết mình đang ở đâu, nhưng nơi này
mang đến cho cậu một cảm giác dễ chịu vô cùng và cậu không ngừng tự hỏi
liệu đây có phải là thiên đường.


Jaejoong ngồi dậy và dụi mắt một cách vô thức. Cậu bất thần nhìn xung
quanh, đôi mắt dừng ở một khung hình đặt bên cạnh giường. Jaejoong cầm
lấy khung hình và nhìn vào đó chăm chú . Có ba người ở trong bức hình
nhưng cậu không thể nhớ được họ là ai. Hai người đàn ông và một cậu bé ,
nhìn vào họ khiến cho tim cậu đập nhanh hơn, như thể trước đây cậu đã
quen biết những người này nhưng không thể nhớ ra được. Mệt mỏi vì cố
gắng làm rõ họ là ai, cậu đặt khung ảnh lại cái bàn nhỏ cạnh giường rồi
vươn người để thả lỏng cơ bắp.

Khi ra khỏi giường, Jaejoong nghe có tiếng gõ nhẹ lên cánh cửa. Cậu đáp
lại:“ Mời vào!” chỉ vừa đủ nghe. Cánh cửa được mở ra một cách cẩn thận,
một người đàn ông bước vào phòng và chào:“ Good morning!” thật lớn. Jae
mỉm cười với anh ta, cậu không thể ngừng nhìn chăm chăm vào người đàn
ông ấy. Đó là một người rất cao, rất đẹp trai, rất quen thuộc và
Jaejoong cảm thấy người đàn ông này rất là....của cậu.

Đập tan những cảm giác kỳ lạ ấy, cậu mỉm cười đáp lại:“ Good morning!”,
Jaejoong nhe răng cười với anh khi anh dọn giường cho cậu . Người này
là ai, tại sao lại dọn giường cho cậu, dọn dẹp đống lộn xộn cuả câu?-“
Tôi không có ý thô lỗ ,nhưng anh là ai vậy?”

Người đàn ông mỉm cười ngọt ngào với cậu khi anh làm phẳng tấm ga trải
giường-“ Anh là Jung Yunho, em không nhớ anh sao? Chúng ta gặp nhau mỗi
ngày!”.Anh từ tốn giải thích.

Jaejoong lắc lắc đầu rồi nhìn xuống-“ Xin lỗi, nhưng tôi không thể nhớ
ra anh!”. Cậu thành thật trả lời. Người đàn ông tên Yunho vẫn mỉm cười
và thỉnh thoảng cứ nhìn cậu chằm chằm trước khi tiến lại gần.

“Jaejoong ah, anh nghĩ tốt nhất là chúng ta nên đi tắm. Họ sẽ sớm chuẩn
bị bữa sáng cho bọn mình.” Yunho nói với một nụ cười ngọt ngào
hơn-“Nhé?”

Người kia chỉ gật đầu và làm theo lời thỉnh cầu. Bao nhiêu câu hỏi vang
lên trong đầu cậu-“ Chúng ta là ai? Và tại sao họ lại đang chuẩn bị bữa
sáng cho mình?” Nhưng cậu quyết định cho qua những câu hỏi đó khi nắm
lấy bàn tay của Yunho và bước vào phòng tắm cùng anh. Và cậu cũng không
kịp thấy nụ cười buồn trên mặt Yunho khi cậu nói rằng cậu không nhớ ra
anh.

“Tôi là Kim Jaejoong. Vậy ,anh đang làm gì trên này thế? Đó là cả một
quãng đường dài từ Seoul!” Cậu cười thầm khi bắt lấy bàn tay với những
ngón tay dài của Yunho.

Yunho do dự định trả lời, nhưng rồi anh quyết định chỉ đưa ra một câu
trả lời chung chung hơn: “ Tôi, cậu biết đấy, đang sửa chữa một trái tim
tan vỡ!” Anh trả lời trước khi mím môi lại.

Jaejoong mở to đôi mắt: “ Anh uh? Tôi cũng thế!” Cậu trả lời một cách
thờ ơ và Yunho mỉm cười nhìn về hướng ấy. Hai người đàn ông chỉ lặng lẽ
ngồi tại quầy bar, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng rồi Jaejoong
đột nhiên lại mở miệng nói tiếp: “ Anh biết gì không, anh có muốn hàn
gắn trái tim tan vỡ của chúng ta cùng nhau không ?” Cậu hỏi. “Ý tôi là,
anh không cần phải làm nếu anh không muốn.”

Yunho nhìn cậu trai đầy thích thú. Jaejoong rất thân thiện, và chân
thành nữa. Và Yunho không hiểu tại sao anh đã quyết định tin vào cậu .
“Cậu biết gì không, tôi rất thích!” Anh mỉm cười vì biết rằng mình đã
có một quyết định đúng đắn.

Yunho chăm chú nhìn Jaejoong, người đang ngồi đối diện anh với một y tá
bên cạnh đang giúp cậu ăn.“ Um, xin lỗi nhưng chị dùng cái này như thế
nào vậy?” Jaejoong hỏi người y tá khi cậu nâng cái nĩa lên trước mặt
cô. Yunho mỉm cười thầm, nhìn Jaejoong ,cậu vẫn giữ được sự lịch thiệp
của mình mặc cho hoàn cảnh hiện tại là cậu đang ăn sáng nhờ sự trợ giúp
của y tá.
Yunho cười yếu ớt khi nhìn hình ảnh một Jaejoong hiện tại. Người con
trai luôn thân thiện, ồn ào ,nổi loạn, can đảm, phóng khoáng, si tình
bây giờ kết thúc thế này, ở trong viện dưỡng lão trông thật lạc lõng,
lúng túng và bối rối. Jaejoong vẫn thường cho Yunho thấy ý nghĩa thực sự
của tình yêu là gì và cậu đã phải từ bỏ nó, thậm chí là cả trái tim của
cậu ra sao.
Anh cảm nhận thấy cái đau nhói quen thuộc đàng sau nhãn cầu và trước khi
có thể ngăn mình lại, những giọt nước mắt đã chảy xuống má anh. Không
mong muốn ,anh thốt ra một tiếng nấc nhỏ và nó làm Jaejoong , người đang
lo âu nhìn anh, chú ý.

“ Oh trời ơi, tại sao Ngài lại khóc? Ngài vẫn ổn chứ?” Jaejoong hỏi
Yunho khi nhận ra những vệt nước trên gương mặt anh. Yunho vội lấy cặp
kính râm ra và hấp tấp đeo vào ,giấu đi đôi mắt mình khỏi Jaejoong.

“Khóc ư?” Anh hỏi lại với nụ cười thầm còn ướt, cố hết sức che dấu nỗi
đau . “ Không, anh không khóc, em nhầm đó thôi”

Jaejoong nhìn Yunho một cách lạ lùng khi anh vò vò trán mình. “Ngài có
chắc là mình ổn chứ, ngài.....Xin lỗi, tôi lại quên mất tên ngài nữa
rồi!”


Thêm nhiều nước mắt nữa lại rơi xuống gương mặt đã ướt của Yunho. “ Là
Yunho, Jung Yunho”. Anh nói thật nhanh và đứng dậy khỏi ghế. “Tôi cần,
uhm, vào trong phòng tắm”. Yunho nói vội vàng trong khi y tá của
Jaejoong chỉ mỉm cười thật buồn với anh. Yunho ngay lập tức chạy khỏi
căntin, và cứ chạy, không bận tâm đến việc lau đi những giọt nước mắt.
Đến khi không thể thở được nữa, anh ngồi xổm xuống, giấu mặt mình giữa
gối, bật ra tiếng khóc từ trong tim cho người anh yêu, người mà giờ đây
thậm chí không còn nhớ anh nữa


“ Baby, nhìn kỹ này” Yunho chỉ khi anh đặt một viên bi dưới một cái cốc
lật úp để giấu nó đi. Rồi anh lại đặt mỗi bên cái cốc đầu tiên thêm một
cái nữa, cũng lật úp. Vậy là giờ thì có 3 cái cốc cả thảy trên cùng một
hàng. “Viên bi nằm dưới chiếc cốc này” Yunho nói với Jaejong khi chỉ
vào cái cốc nằm giữa. Rồi anh di chuyển những nó một cách tùy ý với
nhau thật nhanh đến nỗi Jaejoong không thể bắt kịp đông tác của anh. “
Thế, bây giờ viên bi nằm đâu nào?” Anh hỏi khi dừng di chuyển những cái
cốc.
Jaejoong chăm chú nhìn những chiếc cốc , cố gắng tìm ra cái nào chứa
viên bi. Cậu chọn cái xa nhất bên trái và Yunho mỉm cười với cậu khi anh
nhấc cốc lên. Nó ở đó , viên bi nhỏ, khẽ quay.

“Ta-da, em đoán đúng rồi Jae. Đây là lần đầu tiên em thắng trò này.”
Yunho reo lên và Jaejoong vỗ lên lưng anh.“ Thôi đi! Em luôn đoán được
nhưng em chỉ giả vờ không biết thôi.Cậu nói một cách lãnh đam nhưng ngay
lập tức bị kéo xuống bởi Yunho, người đang hôn cậu thật nóng bỏng.
“Yunho yêu...!” Cậu la lên khi Yunho tiếp tục nụ hôn. Mặc dù... cậu
thích thế.

“Jaejoong ah, viên bi này là anh, và chiếc cốc này là em. Anh có thể
quay xung quanh, có thể ở xa em và em có thể quăng anh ra khỏi cuộc đời
em nhưng trái tim anh vẫn cứ thuộc về em và chỉ mình em thôi” Anh thầm
thì và Jaejoong nhe răng cười ngượng ngùng, hôn lại Yunho, cảm ơn thượng
đế vì cậu đã có anh bên cạnh.

“Vây, em đã hiểu chơi trò này như thế nào chưa?” Yunho hỏi kỹ càng và
Jaejoong gật đầu đầy phấn khích. “Oh, rồi~Ok, bắt đầu nào!” Jaejoong ré
lên hạnh phúc còn Yunho nhìn cậu đầy cảnh giác. “Được rồi. Hãy nhìn thật
cẩn thận này. Viên bi ở chiếc cốc này, Yunho nói với Jaejoong, chỉ tay
vào cái cốc ngoài cùng bên phải và cậu gật đầu ra điều đã hiểu. “Bây giờ
anh sẽ di chuyển nó” . Anh nói khi chuyển cái cốc thật nhanh và dừng
lại ngay sau đó. “Nào, giờ thì viên bi ở đâu?”

Jaejoong nhướng mày, cố tìm ra cái cốc chứa viên bi. Cậu chỉ ngón tay
trỏ một cách thận trọng vào cái ở giữa . “Um, em nghĩ nó ở đây”,
Jaejoong đắn đo nói với một vẻ lo lắng trên gương mặt.

Yunho mỉm cười bởi suy đoán của Jaejoong là đúng. Anh nhấc cốc lên để lộ
ra viên bi. “ Tốt lắm, Jaejoong!.Wow, em là nhà tiên tri trong trò này
đấy!”. Yunho khen ngợi Jaejoong còn cậu chỉ mỉm cười bẽn lẽn, nhưng điều
đó cũng đủ làm tan chảy trái tim anh.Một vài nguời có thể nghĩ thật
ngu ngốc nhưng với Yunho trò chơi này đại diện cho họ, hai tâm hồn hòa
quyện bền chặt. Cố gắng tách viên bi khỏi cái cốc mà không cần phải lật
nó lên, và cũng sẽ không bao giờ tìm ra. Jaejoong dù có ở trong bất cứ
tình trạng nào thì Yunho vẫn cứ mãi nằm sâu bên trong cậu.

Đột nhiên, cánh cửa phòng Jaejoong khẽ mở và một thanh niên cao ráo bước
vào, trên tay bế một đứa bé. Yunho cười rạng rỡ trước sự xuất hiện của
cậu thanh niên, anh càng có vẻ hạnh phúc hơn khi nhìn thấy đứa trẻ.
“Appa!” Đứa trẻ hét lên khi người thanh niên cao gầy kia thả nó xuống và
nó ùa tới Jaejoong. Jaejoong bần thần nhìn thằng bé, không thể nhớ ra.







~ flash back~

Cánh cửa văn phòng chậm rãi mở ra, và sau đó là một người đàn ông với
một đứa trẻ nhỏ đang ở tuổi chập chững tập đi. Jaejoong ngay lập tức
đứng dậy khỏi ghế và bước tới chỗ người đàn ông ấy. Cậu bế lấy đứa bé,
nhẹ nhàng đặt lên trán bé một nụ hôn. Tim Yunho lỡ mất một nhịp trước
cảnh tượng một Jaejoong đầy tinh yêu thương nhưng anh cũng khá thấy u
tối vì nó, bởi từ nay, anh sẽ phải san sẻ tình yêu của Jaejoong với
người khác. Nhưng người ta vẫn nói “ Chia sẻ là quan tâm mà. Phải ko?”

“ Đứa bé này tên là Lee RangDoong, chỉ mới lên 3. Bé sống ở cô nhi viện
được gần một năm rồi. Bé đã mất hết cả gia đình trong một tai nạn, mà
một cách thần kỳ, bé đã sống sót.” Nhân viên chịu trách nhiệm lo nhận
con nuôi giải thích và tiếp tục: “Bé không có bà con thân thích nào cả,
và cũng rất nhút nhát, bởi những đứa bé khác cùng tuổi nó đã được nhận
nuôi cả rồi”.

Jaejoong chăm chú nhìn đứa bé trong tay mình rồi quay lại nhìn Yunho.
Yunho, để đáp lại, trao cho Jaejoong một nụ cười đầy khuyến khích và
đứng dậy đi tới bên người yêu. Khi Yunho đã đứng bên cạnh Jaejoong, cậu
thì thầm vào tai anh: “ Đứa trẻ thật tuyệt vời!.” Jaejoong nói thật chậm
và Yunho gật đầu. Khi anh đang định quay ra người nhân viên để hỏi về
thủ tục nhận nuôi thì Jaejoong kéo anh lại phía cậu- “ Yunho ah, em sẽ
không bao giờ yêu anh ít đi!” Cậu nói thật ngọt ngào ,chỉ để cho một
mình anh nghe thấy.

Yunho cười rạng rỡ “Anh biết điều đó” Anh đáp lại khi khẽ hôn lên trán
Jaejoong.

~ end flash back~









“ Chú xin lỗi nhưng chú không phải appa của con.” Jaejoong nói với đứa
bé đang bám chặt lấy eo cậu trong khi vò vò tóc nó với những ngón tay.

Yunho ngay lập tức túm đứa bé ra khỏi Jaejoong và nói thầm-“ Xin
lỗi!”.Đứa bé cố vùng vẫy trong tay anh để có thể chạy lại bên Jaejoong.
“Con của anh ah?”- Jaejoong hỏi trong khi Yunho cố gắng làm yên đứa trẻ
đang khóc.

“Daddy, con muốn ngồi với appa!”

Yunho chỉ mỉm cười với câu- “Yep! Con trai anh”. Anh trả lời cụt ngủn.

“Bé đáng yêu quá!” Jaejoong nói trong khi nhìn hai cha con đang ngồi đối
diện cậu ,rồi cậu nhìn sang chàng thanh niên cao cao đi cùng đứa bé-
“Cậu là ai?”
Người kia khẽ cúi đầu về phía cậu-“ Em là Shim Chang Min, là bạn của
Yunho”. Người thanh niên đáp lại với một nụ cười.

Jaejoong khoác vẻ bông đùa trên gương mặt : “Yunho, tôi đã từng nghe cái
tên này trước đây....” Cậu nói nhỏ dần khi nhìn xung quanh trống rỗng,
như thể đang cố nhớ cái gì đó.Yunho trông đầy đau khổ, đấu tranh với cảm
giác lại muốn khóc. Chang Min nhẹ xoa xoa lưng anh. Với đứa bé trong
tay giờ đã ngưng khóc, anh đứng dậy nói với Chang Min- “ Min, cảm ơn em
đã đưa Rangdoo tới đây. Anh thật sự rất cảm kích!” Yunho thì thầm và
người kia gật đầu đáp trả-“ Không có gì, hyung ah. Cứ nói với em nếu anh
cần bất cứ thứ gì.” Cậu nói . Trước khi bước ra, cậu dừng lại và nói
với Yunho: “Hyung , anh rất mạnh mẽ. Em khâm phục sự mạnh mẽ của anh.
Hãy kiên trì nhé. Em tin là điều kỳ diệu sẽ đến” “Cảm ơn, Min”. Yunho
đáp khi anh hôn lên má con trai mình. Chang Min để ba người lại với nhau
và một cách yên lặng, cậu đóng cửa lại. Jaejoong chầm chậm lại gần đứa
bé.

“Hey, cậu bé, tên con là gì?” Jaejoong hỏi


“ Lee RangDoo, appa, appa biết tên con mà. Tại sao appa cứ hỏi mãi
thế?” Cậu bé hỏi lại

“ Appa, chú không phải appa con. Đó mới là appa con” Jaejong chỉ vào
Yunho

“ Không, đấy là Daddy, appa mới là appa của con!” RangDoo gào lên khi nó
vùi mình vào vòng tay Jaejoong. “Appa, con nhớ appa lắm, hãy về nhà đi.
Con muốn appa giúp con tô màu những bức tranh trong sách của con và con
cũng muốn appa làm món súp gà ngon tuyệt cho con nữa!”

Trước những lời nói của RangDoo, Yunho không thể ngăn nước mắt mình
ngừng rơi. Anh lại lấy ra cặp kính râm để Jaejoong không biết là anh
đang khóc và nhanh chóng gạt đi những giọt nước mắt vừa rơi xuống.

Jaejoong nhe răng cười thật tươi với RangDoo-“ Chú không phải là appa
con, nhưng con rất nhớ appa ,phải không nào?Chúng ta cùng đi và tìm appa
của con nhé, chịu không?”
Jaejoong nhẹ nhàng nói nhưng thật bất ngờ, RangDoo hét lên với cậu: “
Không appa là appa của con mà! Là appa của con!” Đứa bé òa lên khóc khi
vòng tay quanh Jaejoong. “Về nhà nào!”

Yunho quay đi bởi anh không thể làm chủ mình được nữa. Làm sao họ có
thể tìm được appa của DangRoo đây khi mà Jaejoong thực sự đang ở trước
mặt câu bé, chỉ có điều appa của bé không còn nhớ nổi mình là ai?


~~~~~~~~~~~~END PART 1~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



Chapter [số] 2
Translator(s): BALLOON_GA
Editor(s): SHUZHENG






“ Em yêu, bác sĩ đã nói gì vậy?”- Yunho hỏi khi Jaejoong về đến nhà.

“ Là chứng đau nửa đầu phải không?”







Jaejoong nhẹ gật đầu khi cậu thấy Yunho đang chơi đùa vui vẻ cùng
Dangroo bên các khối hình. “ Em cần… uhm… đi… uhm… đi tắm.”- Jaejoong
nói nhỏ nhưng đủ cho anh nghe thấy. Yunho cũng chỉ gật đầu và tiếp tục
chơi với con trai mình.



Khoảnh khắc khi cậu bước vào nhà tắm, Jaejoong liền trượt xuống cánh cửa
và khóc tức tưởi.



Đó là một khung cảnh tuyệt đẹp khi cậu nhìn thấy Yunho và Dangroo đang
chơi đùa với nhau thật vui vẻ. Chỉ một vài tháng ngắn ngủi nữa thôi, cậu
có thể sẽ không còn nhớ gì về cảnh tượng đó nữa, có thể cậu sẽ mất đi
kí ức đó, và điều khiến cậu sợ hãi nhất đó là cậu có thể sẽ không còn
nhớ nổi Yunho, Dangroo, thậm chí chính bản thân mình.



“Chú nghĩ là miếng này sẽ nằm ở đây.”- Jaejoong nói khi cậu đang chơi
trò ghép hình chuột Mickey với con trai đang ngồi trong lòng mình.



Dangroo cố gắng lắp miếng ghép vào bảng xếp hình và nó đã vừa khít một
cách hoàn hảo. “Wee! Appa nói đúng rồi!”- Cậu bé reo lên hạnh phúc rồi
hôn vào má Jaejoong. “Daddy!” Bé nhìn Yunho. Và anh cười với thằng bé.
“Daddy không muốn cùng chơi với chúng con sao?”



“ Nah, được rồi! Daddy sẽ chỉ đọc sách đến đây thôi, được chứ sweetie?”-
Và Dangroo gật đầu, tiếp tục chơi với Jaejoong, người đang cực kì bị
thu hút bởi những miếng ghép xếp hình. Đột nhiên, cậu bé dừng chơi, nói
tiếp với Yunho: “Daddy, hồi trước Daddy hôn Appa suốt. Vậy sao bây giờ
Daddy không hôn Appa nữa?”


Yunho ngay lập tức đỏ mặt, nhưng Jaejoong dường như đang rất phấn khích
bởi câu nói của Dangroo.



“ Thật sao? Daddy của con luôn hôn Appa của con sao? Wow họ thật sự rất
ngọt ngào đấy!”



Dangroo gật đầu một cách sung sướng. “Đúng vậy, Daddy hôn Appa ở đây.”-
Bé chỉ vào tóc của Jaejoong. “Đây!”- Bây giờ bé đang chỉ vào trán của
cậu. “Đây!”- Ngón tay bé xíu chỉ vào môi Jaejoong. “Đây!”- Bé nói khi
chạm vào má cậu. “ Và đây!”- Bé tuyên bố trong khi đang chỉ vào mũi
Jaejoong.


“ Giống thế này phải không?” Jaejoong lập tức hôn lên mũi cậu bé và cười
khúc khích.



“Đúng thế!”- Bé cười lớn rồi hôn lại Jaejoong. Yunho cười rất tươi khi
được chứng kiến khung cảnh người cha cùng đứa con trai đang đùa vui với
nhau. Anh ước rằng mình có thể trở thành một phần của cảnh tượng đáng
yêu đó, có thể hoàn thành vòng tròn của cả ba người, chỉ để nhớ rằng anh
không còn thực sự tồn tại trong cuộc sống của Jaejoong nữa!!




Jaejoong đang tập trung tô màu cho bức tranh vịt Donald với bé
Dangroo ở bên. Gia đình nhỏ đang ở trong phòng khách, Jaejoong đang giúp
Dangroo với đống màu của cậu bé nằm ngổn ngang trên sàn trong khi Yunho
đang xem tivi.




Đột nhiên, Jaejoong ngừng tô màu, nhìn xung quanh lo lắng. Cậu đứng dậy
và bắt đầu nhìn quanh quất, mở ngăn tủ bàn tivi, rồi lục tìm cả dưới gầm
bàn. Cậu nhìn cả đằng sau chiếc đi- văng, và thậm chí còn yêu cầu Yunho
rời đi, khi cậu nâng những tấm nệm lên như thể đang tìm thứ gì đó.
Yunho nhìn một cách khó hiểu vào những hành động gây ngạc nhiên của
Jaejoong. Cậu tiếp tục nhìn xung quanh và reo lên khi thấy Dangroo ở
trên sàn nhà, vẫn đang bận bịu với việc tô màu.




“ Dangroo! Con ở đó à! Con vừa đi đâu vậy?”- Jaejoong hỏi với giọng nhẹ
nhõm, rồi hôn nhẹ Dangroo khi cậu sà vào cùng với thằng bé trên sàn.
“Omo! Con đã làm nó sao?”- Cậu hỏi, tay chỉ vào bức tranh vịt Donald mà
chính cậu đã tự tô màu vài phút trước đó. “Wow, con thật là giỏi đấy!”-
Cậu nói khi tiếp tục hạnh phúc tô màu cùng Dangroo.



Và đó cũng là lúc Yunho nhận ra rằng có điều gì đó không ổn đang xảy ra ở
đây!!!




“Wow, nhìn đó kìa, Dangroo!”- Yunho thì thầm khi đang bế Dangroo trong
tay mình, chỉ vào con chim hải âu đang bay qua họ. “Chúng ta chắc chắn
đã ở rất gần với biển rồi!”
Dangroo cười hạnh phúc, cố gắng đuổi theo con chim hải âu một lần nữa.
Sau đó, bé quay lại trước Jaejoong “Appa, đó là chim hải âu đấy! Daddy
nói chúng ta đã rất gần với biển rồi!”
Jaejoong mỉm cười hạnh phúc với cậu bé “Thật sao? Biển? Chú đang tự hỏi
biển sẽ trông như thế nào đây? Chú muốn biết nơi đó giống cái gì?”
Yunho ngay lập tức xoay người nhìn Jaejoong “Anh sẽ đưa em thăm biển.”
Jaejoong mở to mắt một cách thích thú “Thật sao? Ôi, cảm ơn anh!” Cậu
nói lớn trong khi trao nụ cười dịu dàng cho Yunho, nụ cười đã làm anh có
thể sống lại hết lần này đến lần khác.




“Đó là Alzheimer. Một căn bệnh mà…”
“ Tôi biết cái bệnh Alzheimer chết tiệt ấy là gì.” Yunho hét lên khi cơ
thể anh đang run rẩy “Ông có dám chắc không?”

Vị bác sĩ gật đầu thay cho sự xác nhận. “Chúng tôi đã cho chụp phim. Tôi
cũng đã kiểm tra lại và điều đó đã được kiểm chứng.Cậu ấy có những
triệu chứng đó. Cậu ấy không nói lại cho anh sao?”

Phớt lờ câu hỏi của vị bác sĩ, những giọt nước mắt của Yunho rơi không
chủ đích khi anh đập mạnh tay lên bàn “ Khốn kiếp! Cậu ấy chỉ mới 27
tuổi. Tôi tưởng bệnh này chỉ gặp ở những người già?”



“ Alzheimer cực hiếm gặp ở những người dưới độ tuổi 65. Nhưng không phải
là không thể… Chúng tôi gọi đó là trường hợp mất trí nhớ khởi phát. Cậu
ấy mới chỉ bị ở cấp độ nhẹ. Vì vậy, nó vẫn chưa đáng lo ngại lắm!!”

“Nhưng nguyên nhân có thể là gì?” Yunho hỏi với thái độ dao động.

“ Ah, cậu ấy có nói với tôi rằng cậu ấy bị stress khi xảy ra cuộc ly dị
của bố mẹ, cậu ấy cũng đã từng chia tay trước khi gặp anh. Vì vậy, sự
căng thẳng có thể khiến cho một số neuron thần kinh bị mất đi cũng như
dẫn đến cái chết của các tế bào trong não của cậu ấy.”

Yunho đứng dậy và đi về phía bức tường đằng sau anh, đánh nó bằng nắm
tay mình. “ Khốn kiếp!”- Anh lẩm bẩm trong khi đang khóc một cách không
kiểm soát. “Còn rất nhiều thứ chờ đợi cậu ấy ở phía trước. Và ơn chúa,
chúng tôi chỉ vừa mới nhận một đứa con nuôi. Cậu ấy là người có tinh
thần vô cùng thoải mái, là người yêu thích tự do, làm sao tôi có thể bỏ
mặc cậu ấy đây?”

Vị bác sĩ tiến đến gần Yunho, “ Tôi rất tiếc khi phải nói ra điều này,
nhưng cậu ấy sẽ không thể nhận ra được anh hay con trai, và có thể sẽ
mất cả khả năng vận động nữa. Cậu ấy cũng sẽ mất đi những kí ức trong
quá khứ. Vậy nên nghe tôi nói này, anh hãy làm những điều muốn làm cùng
cậu ấy, hãy cùng tạo nên những kí ức tuyệt vời để cậu ấy sẽ không quên
anh một cách dễ dàng.”

Yunho phớt lờ lời khuyên của vị bác sĩ, anh ngã xuống sàn nhà cùng với
những giọt nước mắt rơi và trái tim đang vỡ ra thành từng mảnh của mình,
trong khi tên Jaejoong liên tục được vang lên thầm thì như một lời câù
nguyện.


Sau khi để Dangroo laị cùng với những y tá ở nhà điều dưỡng, Yunho đưa
Jaejoong đến bờ biển gần đó. Jaejoong lặng người ngắm nhìn cảnh đẹp
trước mắt. Biển quá mờ ảo đến nỗi mà ai cũng có thể nghĩ nó giống như
một chiếc gương trước nền trời trắng kia, và bờ cát thì quá mềm mại
giống như đang ôm trọn mọi thứ khi lỡ đặt chân lên nó vậy. Đột nhiên
Jaejoong quay lại với Yunho “Đó là thiên đường phải không anh?”- Cậu hỏi
ngây thơ cùng với đôi mắt mơ màng.


“Có thể lắm!”- Yunho trả lời dịu dàng trong khi đang mải ngắm nhìn một
Jaejoong còn đang ngạc nhiên. Bất cứ nơi nào họ ở cùng nhau đều trở
thành thiên đường đối với anh.

“Nhưng anh biết không? Em không thể chịu được nếu phải ngắm nhìn hoàng
hôn, em không biết tại sao nhưng chưa bao giờ em có thể cả!” Đột nhiên
Jaejoong nói với Yunho điều đó, và anh thề rằng anh đã ngừng thở khi
nghe Jaejoong nói như vậy.

“Anh yêu, nơi này thật đẹp!” Jaejoong nói như hết hơi khi cậu đang nhìn
vào mặt trời khuất dần sau lưng đại dương xanh sâu thẳm.

“Đúng vậy!”- Yunho trả lời khi anh đang vòng cánh tay mình xung quanh
Jaejoong, và hôn lên má cậu vô cùng âu yếm. “Cuộc sống của anh không thể
hoàn hảo hơn được nữa! Anh có một công việc ổn định, một gia đình,
Dangroo và tất cả, nơi này là thứ cuối cùng làm mọi thứ được trọn vẹn.”

“Nhưng anh đã quên mất một thứ rồi!”- Jaejoong bĩu môi, và mồm Yunho tạo
thành chữ “Gì?”- “Em!”

Yunho tiếp tục giữ miệng mở như vậy, giả vờ như bị shock. “Oh, thật
sao?”- Anh đang hỏi giống như một diễn viên xuất sắc vậy. “Anh quên mất
em sao?”- Và Jaejoong gật đầu, vẫn bĩu môi. “Jae, em không hoàn thiện
anh. Em là anh”

Jaejoong mỉm cười rộng “Ah, điều đó tốt hơn đấy!”- Cậu lẩm bẩm hạnh
phúc rồi trao cho Yunho một nụ hôn phớt trên mũi anh trước khi dựa đầu
cậu lên vai Yunho. “Anh biết không, em có thể sẽ không bao giờ ngắm nhìn
hoàng hôn một lần nữa!”

“Sao vậy?”

“Bởi vì nếu như em ngắm nhìn một buổi hoàng hôn khác, em sẽ quên buổi
hôm nay, và em thực sự không muốn điều đó xảy ra một chút nào cả!!! Giây
phút này, được ở đây cùng anh, và cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc chiều
xuống đầy mê hoặc~~~~”

Yunho nhẹ thở dài, trong khi ôm Jaejoong chặt hơn, trái tim anh đang
lặng thầm khóc vì anh biết rằng Jaejoong sẽ quên nó theo một cách nào
đó.




“Anh biết không?”- Jaejoong dịu dàng nói khi cậu đứng cạnh Yunho trên
bãi biển “Bất cứ khi nào anh ở bên, em đều có cảm giác rất lạ”

“Thật chứ?”- Yunho hỏi cùng với sự hứng khởi, dù cho Jaejoong vẫn nói
điều đó với anh hàng ngày.

“Đúng vậy, nó luôn ở đây. Nhưng em không thể gọi tên nó được!”

“Anh nghĩ rằng con người gọi đó là tình yêu!”

“Tình yêu?”- Jaejoong hỏi, vô cùng hứng thú “Đó là gì?”

“Ah, đó là những cảm xúc mà em không thể cảm nhận được chúng bằng những
ngón tay của mình. Em sẽ cảm thấy như là đang bay, trái tim em giống như
đang ngừng đập, và các mạch máu thì như đang dồn hết lên não bộ vậy.”-
Yunho giải thích, nói lên chính những kinh nghiệm của bản thân mình.
Hàng ngày, anh sẽ đưa ra những định nghĩa khác nhau về tình yêu cho
Jaejoong, bất cứ điều gì anh cảm nhận được vào giây phút đó đều thật
đẹp.

“Là như vậy sao? Vậy, em đoán đó là tình yêu!”- Cậu nói nhẹ nhàng, hướng
ánh mắt lên bầu trời rực vàng, và vẫn tránh nhìn vào khung cảnh hoàng
hôn.

“Jae, nói đi mà! Không anh sẽ ghét em mãi mãi đấy!”- Yunho vừa la, vừa
nài nỉ

“Anh sẽ không bao giờ ghét em!”- Jaejoong trả lời hờ hững khi phủ lên
đầu cậu một cái gối.

“Anh nói với em rằng Anh Yêu Em hàng ngày nhưng em chưa bao giờ nói với
anh 3 từ đó cả, em yêu! Em chỉ mất 5 giây để nói câu đó thôi, Jaejoong
ah!” Yunho trả miếng, đẩy cái gối ra khỏi Jaejoong.

“Nah, em hơi buồn ngủ.”- Jaejoong nói, rồi nhắm mắt lại.

“ Nói đi!”- Yunho kêu lớn, nhưng Jaejoong hoàn toàn phớt lờ anh “ Khốn
kiếp! Kim Jaejoong!”

Gương mặt của Jaejoong sáng lên “Em sẽ làm điều đó theo đúng nghĩa của
nó!” Jaejoong nói trong khi kéo Yunho vào một nụ hôn đầy cảm xúc và sâu
lắng.




Jaejoong vẫn không thể rời mắt khỏi bầu trời kia, đang được trang trí
bởi những chú chim bay nhanh, chúng cất tiếng hót, và những âm thanh đó
đã đến tai Jaejoong, cậu nghe như thể mình chưa bao giờ nghe thấy một
giai điệu nào giống như vậy trước đó.


Yunho đang lái xe, tập trung vào con đường phía trước mặt, mặc dù xe anh
là phương tiện giao thông duy nhất trên con đường cao tốc tĩnh lặng
này. Các cửa sổ đã được kéo xuống, và Jaejoong đang dựa đầu mình vào
khuông cửa sổ, để cho cơn gió nhẹ thổi thẳng vào gương mặt mình.
Khi Yunho vẫn còn đang mải bận rộn với suy nghĩ của riêng mình thì đột
nhiên anh cảm thấy tay Jaejoong đang đặt lên trên “Chúng ta có những
chiếc nhẫn giống nhau.”- Cậu thì thầm, so sánh chiếc nhẫn trên ngón tay
đeo nhẫn của mình với chiếc của Yunho “Nó có thể sao?”

Yunho chỉ mỉm cười, thấy rằng tốt nhất là không nên trả lời cậu, hoặc
anh sẽ bật khóc lần nữa!!! Anh nhìn vào phía trước, dựa tay vào khuông
cửa sổ bên cạnh mình. Yunho đã không nhận ra rằng Jaejoong đột nhiên trở
nên im lặng, và vẫn nhìn chăm chú vào những chiếc nhẫn của họ.

“Saranghaeyo!”

Yunho gần như mất kiểm soát với chiếc xe nhưng anh ngay lập tức dừng nó
bên vệ đường “Cái gì thế, Jaejoong?”

“Saranghaeyo! Em yêu anh!”- Jaejoong nói với một nụ cười trên môi “Em
nhớ, Yunho!”- Cậu lầm bầm trong khi lao vào phía trước Yunho “Em rất xin
lỗi!”- Jaejoong thì thầm trong làn nước mắt.

Yunho gần như không thốt nên lời trước hành động bất ngờ này của
Jaejoong. Bác sĩ của cậu từng nói Jaejoong có thể đột ngột nhớ lại mọi
thứ, tuy nhiên điều này không hay xảy ra.

“Jaejoong, anh…”

“Đợi đã, hãy cho em nói trước khi em lại quên một lần nữa! Anh hãy kể
cho Dangroo biết rằng appa của nó yêu và nhớ nó rất nhiều! Và em xin lỗi
rằng em đã không nói Em Yêu Anh và cho anh biết rằng bây giờ Em Yêu Anh
rất nhiều, rằng trái tim em như muốn bùng cháy mỗi lần ở gần bên anh!
Cảm ơn anh vì chưa bao giờ bỏ rơi em!”

“Ơn chúa, Jaejoong, em chính là sự phước lành!”- Yunho nói trong khi anh
hôn Jaejoong âu yếm, và vội vàng biết nhường nào trước khi Jaejoong lại
quên lần nữa!!
Đột nhiên Jaejoong đấy anh ra, nhìn thẳng vào ánh hoàng hôn “Em muốn in
sâu hình ảnh này vào trong kí ức mình, nó còn đẹp hơn cả cái lúc trước!”

Yunho cũng ngắm nhìn buổi hoàng hôn trước khi Jaejoong ôm anh thật chặt.

“Anh yêu, đừng bao giờ tháo nhẫn cưới của chúng ta ra nhé, vì chúng sẽ
luôn mang em trở về bên anh.!”

Yunho gật đầu trống rỗng trong khi lau nước mắt của mình “Anh hứa, đến
chết cũng không tháo rời!”

Yunho thì thầm trên vai Jaejoong của anh “Anh Yêu Em, Kim Jaejoong!”

“Anh là liều thuốc của em! Jung Yuhho, luôn luôn là vậy!!!”



~~~~~~~~~~~~~END FIC~~~~~~~~~~~~~~~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

[one- short][PG- 13]Reminiscence - Kí Ức ( yunjae) [Complete]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Dong Bang Shin Ki Forum :: Cassiopeia's World :: FanFic :: Translated Fic-
.:윤재딕 ♥ Always Keep The YunJae Faith:. Kpop In Your HeartYunJae♥Paradise TVXQ! UnCouples A*XiahNET - XiahJunsu's fansite in VietNam동방신기 Rising Gods of the East»†«TVXQ Vietnamese Fansite»†« XISU-StarSexyJJ - Jaejoong Vietnam's FansiteKiminland.netSPVN - Proud of Our PrinceDBCW♥FIVE We are Xiaholic!Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs